Trong vài năm trở lại đây, truyền hình quốc tế liên tục chứng kiến sự xuất hiện của những gương mặt trẻ gây bất ngờ về năng lực diễn xuất. Tuy nhiên, hiếm có trường hợp nào tạo ra hiệu ứng mạnh mẽ như Owen Cooper. Với vai Jamie Miller trong series “Adolescence”, nam diễn viên tuổi teen nhanh chóng trở thành một trong những cái tên được nhắc đến nhiều nhất trong giới phê bình, khi màn trình diễn của cậu vừa gây ấn tượng với khán giả, vừa thuyết phục giới chuyên môn.
Không đơn thuần là một “phát hiện mới”, Cooper được xem như hiện tượng hiếm hoi khi một diễn viên ở độ tuổi rất trẻ lại có khả năng kiểm soát diễn xuất tinh tế, mang đến chiều sâu tâm lý thường chỉ thấy ở những nghệ sĩ dày dạn kinh nghiệm.
Trong “Adolescence”, Owen Cooper vào vai Jamie Miller, một thiếu niên bị tình nghi sát hại bạn học. Đây là dạng nhân vật tâm lý phức tạp, đặt diễn viên vào thế cân bằng mong manh: nếu thể hiện quá mạnh tay, nhân vật dễ trở thành hình mẫu phản diện đơn giản; nếu quá tiết chế, câu chuyện sẽ mất đi sức nặng.
Cooper chọn con đường khó hơn: xây dựng Jamie như một đứa trẻ luôn ở trạng thái phòng thủ trước thế giới xung quanh. Ngay từ những cảnh đầu, Jamie đã hiện lên với một sự bất ổn khó gọi tên. Cậu không phải hình mẫu “thiếu niên nổi loạn” quen thuộc trên màn ảnh, mà giống một người trẻ bị mắc kẹt trong mạng lưới cảm xúc chưa kịp hiểu hết chính mình.
Chính cách tiếp cận này khiến nhân vật trở nên thuyết phục. Jamie không được xây dựng như một câu trả lời rõ ràng, mà như một câu hỏi kéo dài xuyên suốt bộ phim.
Điểm đặc biệt trong diễn xuất của Owen Cooper nằm ở cách cậu sử dụng những chi tiết rất nhỏ để tạo nên trạng thái tâm lý. Trong nhiều cảnh quay, cơ thể Jamie gần như không bao giờ hoàn toàn thư giãn. Vai hơi co lại, ánh mắt tránh né, bàn tay thường siết chặt hoặc đặt cố định như để kiểm soát cảm xúc. Những cử chỉ nhỏ này tạo nên cảm giác căng thẳng âm ỉ, khiến khán giả cảm nhận được sự bất ổn của nhân vật ngay cả khi cậu không nói gì.
Ánh mắt của Cooper trở thành công cụ diễn xuất mạnh mẽ nhất. Có những khoảnh khắc Jamie nhìn thẳng vào người đối diện nhưng lại không biểu lộ cảm xúc rõ ràng. Chính sự mơ hồ đó khiến nhân vật trở nên khó đoán: người xem không biết cậu đang sợ hãi, đang tức giận hay đang cố che giấu điều gì.
Đây là kiểu diễn xuất mang tính “điện ảnh” rõ rệt, nơi cảm xúc không được bộc lộ bằng lời thoại hay những cơn bùng nổ kịch tính, mà nằm trong những khoảng lặng.
Một trong những phân đoạn được nhắc đến nhiều nhất của “Adolescence” là cuộc đối thoại giữa Jamie và nhà trị liệu Briony Ariston do Erin Doherty thủ vai. Đây là cảnh quay gần như chỉ dựa vào diễn xuất, không có nhiều yếu tố dàn dựng phức tạp. Nhưng chính sự tối giản đó lại khiến màn thể hiện của Cooper trở nên nổi bật.
Ban đầu, Jamie giữ thái độ lạnh lùng, gần như thờ ơ trước những câu hỏi của nhà trị liệu. Cậu trả lời ngắn gọn, ánh mắt lảng tránh, cơ thể khép kín. Tuy nhiên, càng về sau, từng lớp cảm xúc bắt đầu lộ ra: sự khó chịu, cảm giác bị dồn ép, rồi cuối cùng là cơn bùng nổ. Điều đáng chú ý là ngay cả khi nhân vật nổi giận, Cooper vẫn giữ được sự tiết chế. Cơn giận của Jamie không phải kiểu bộc phát dữ dội quen thuộc trên truyền hình, mà giống như áp lực bị dồn nén quá lâu rồi bất ngờ bật ra.
Ở góc độ phê bình diễn xuất, đây là ví dụ điển hình của phương pháp “tích lũy cảm xúc”: cao trào không xuất hiện đột ngột mà được xây dựng dần dần theo tiến trình tâm lý của nhân vật.
Một trong những yếu tố khiến giới chuyên môn đánh giá cao Owen Cooper là khả năng kiểm soát nhịp diễn, điều thường chỉ thấy ở những diễn viên nhiều kinh nghiệm. Trong “Adolescence”, Cooper dường như hiểu rất rõ khi nào nhân vật cần nói, và khi nào cần im lặng.
Những khoảng dừng ngắn trước khi Jamie trả lời, những ánh nhìn lướt qua rồi nhanh chóng quay đi… tạo nên nhịp điệu tâm lý rất tự nhiên. Nhờ đó, nhân vật không mang cảm giác “được viết ra cho kịch bản”, mà giống một con người thật đang cố gắng che giấu những điều mình không muốn nói.
Chính sự kiểm soát này giúp Jamie Miller trở thành một nhân vật có chiều sâu, thay vì chỉ là trung tâm của một vụ án.
Sau thành công của “Adolescence”, Cooper nhanh chóng lọt vào tầm ngắm của các nhà làm phim. Trong dự án chuyển thể điện ảnh Wuthering Heights (Tên tiếng Việt: Đồi gió hú), cậu đảm nhận Heathcliff thời trẻ, nhân vật kinh điển của tiểu thuyết do Emily Brontë sáng tác.
Bộ phim có sự tham gia của Jacob Elordi và Margot Robbie, nhưng phần tuổi thơ của Heathcliff nơi Cooper xuất hiện lại được nhiều nhà phê bình xem là lớp nền cảm xúc quan trọng cho toàn bộ câu chuyện.
Ở đây, Cooper tiếp tục phát huy thế mạnh từng gây ấn tượng trong “Adolescence”: diễn xuất tiết chế, ít lời thoại nhưng giàu sức nặng nội tâm. Heathcliff của cậu hiện lên như một cậu bé cô độc, mang trong mình nỗi giận dữ âm thầm trước khi trở thành nhân vật bi kịch của phần đời sau.
Sức lan tỏa của vai diễn Jamie Miller không chỉ dừng lại ở phản ứng tích cực của khán giả. Màn trình diễn của Owen Cooper nhanh chóng được nhắc tới trong mùa giải thưởng truyền hình, với hàng loạt đề cử và chiến thắng tại các sân khấu danh giá như Primetime Emmy Awards, Golden Globe Awards, Critics' Choice Television Awards và Screen Actors Guild Awards.
Đối với một diễn viên tuổi teen, việc được đặt cạnh những tên tuổi kỳ cựu trong cùng bảng đề cử đã là điều hiếm thấy. Nhưng trong trường hợp của Cooper, giới phê bình không xem đó như một câu chuyện “thần đồng”.
Điều khiến màn trình diễn này được đánh giá cao nằm ở bản năng diễn xuất rõ rệt: khả năng sử dụng cơ thể, ánh mắt và khoảng lặng để kể câu chuyện. Đó là kiểu diễn xuất không ồn ào nhưng có sức lan tỏa mạnh mẽ.
Trong lịch sử truyền hình, không thiếu những ngôi sao trẻ bùng nổ rồi nhanh chóng biến mất. Nhưng với Owen Cooper, nhiều nhà phê bình cho rằng trường hợp này có thể khác. Bởi ngay từ vai diễn đầu tiên gây chú ý, Cooper đã cho thấy điều mà các nhà làm phim thường tìm kiếm ở một diễn viên: sự tinh tế trong quan sát con người và khả năng chuyển hóa nó thành cảm xúc trên màn ảnh.
Nếu tiếp tục lựa chọn những vai diễn phù hợp và được dẫn dắt bởi các dự án chất lượng, Owen Cooper hoàn toàn có thể trở thành một trong những gương mặt đáng chú ý của thế hệ diễn viên mới.
Và “Adolescence” có lẽ sẽ được nhớ đến như khoảnh khắc khởi đầu – khi một diễn viên tuổi teen bất ngờ khiến cả giới phê bình lẫn khán giả phải chú ý. Không phải vì cậu còn quá trẻ, mà vì cậu diễn như một nghệ sĩ thực thụ.
Bình luận
Bình luận của bạn sẽ được xét duyệt trước khi đăng
Đang tải bình luận...